Isa57

  1Người công chính tiêu vong, thế mà chẳng ai lưu tâm đến;

người hiếu nghĩa bị cất đi mà chẳng ai hay rằng:

chính vì sự gian ác mà người công chính bị cất đi:

 2họ bước vào cõi phúc bình an.

Kẻ dõi theo đường ngay nẻo chính

sẽ nghỉ ngơi trên giường của mình.

Chống lại việc thờ ngẫu tượng

 3Phần các ngươi, hỡi những kẻ chuyên nghề bói toán,

hỡi giống nòi dâm đãng ngoại tình, hãy đến cả đây!

 4Này các ngươi nhạo cười ai vậy?

Các ngươi mở miệng, le lưỡi chống lại ai?

Há các ngươi không phải là con của tội ác,

là nòi giống của gian dối hay sao?

 5Các ngươi đú đởn bên gốc vân hương,

dưới mọi lùm cây xanh,

sát tế trẻ con gần khe suối, trong những hốc đá sâu.

 6Gia tài của ngươi là đá cuội khe suối,

đá cuội đó chính là phần sản nghiệp của ngươi.

Ngươi còn làm lễ tưới và tiến dâng lễ phẩm cho chúng.

Có phải vì thế mà Ta nguôi giận chăng?

 7Trên núi cao sừng sững, ngươi đã kê giường nằm;

ngươi lại còn lên đó đem lễ tế tiến dâng.

 8Sau cánh cửa, sau khung cửa, ngươi đã đặt kỷ vật ngươi thờ.

Quả vậy, ngươi lìa bỏ Ta,

ngươi tự lột trần, leo lên giường, chơi bời thoả thích,

vừa giao du với tượng thần ngươi ưa chuộng,

vừa nhìn ngắm bia thờ.

 9Ngươi mang theo dầu, đi đến với Me-léc,

ngươi phung phí thuốc thơm,

phái các sứ giả của ngươi đến tận phương xa

và đưa chúng xuống tận âm phủ.

 10Ngươi rong ruổi khắp nơi đến mệt mỏi

mà không bảo là mình đã uổng công.

Ngươi thấy mình sung sức, nên không ngừng không nghỉ.

 11Ngươi còn lo còn sợ gì ai nữa, ngươi quả là dối trá.

Trí ngươi đâu còn nhớ đến Ta, lòng ngươi đâu còn chỗ cho Ta!

Có phải vì từ lâu Ta làm thinh không nói

mà ngươi không kính sợ Ta chăng?

 12Ta đây sắp công bố sự công chính của ngươi

và các việc ngươi làm.

Những việc ấy ích gì cho ngươi?

 13Khi ngươi kêu cứu, thì những gì ngươi đã tập hợp

cứ việc giải thoát ngươi!

Một cơn gió cuốn, một làn hơi thổi sẽ đem chúng đi hết.

Còn ai nương ẩn nơi Ta, sẽ được đất làm gia nghiệp,

và được núi thánh của Ta làm sở hữu.

Kẻ nghèo hèn được ơn cứu độ

 14Có lời rằng: “Hãy mở đường khai lối, và san cho bằng phẳng,

dẹp bỏ mọi chướng ngại trên đường nẻo dân Ta.

 15Bởi vì Đấng muôn trùng cao cả, Đấng ngự chốn vĩnh hằng,

Đấng mang danh chí thánh, Người phán như sau:

Ta ngự chốn cao vời và thánh thiện,

nhưng vẫn ở với tâm hồn khiêm cung tan nát,

để ban sức sống cho tâm hồn những kẻ khiêm cung,

và ban sinh lực cho những cõi lòng tan nát.

 16Vì Ta chẳng trách cứ luôn luôn, không giận hờn mãi mãi,

kẻo hơi thở mọi sinh linh chính Ta làm ra,

trước mặt Ta, sẽ phải lụi tàn.

 17Vì tội nó ham lợi mà Ta giận dữ,

Ta đã đánh nó, đã ẩn mặt trong cơn giận dữ,

nhưng nó vẫn ngỗ nghịch, theo con đường nó muốn.

 18Những nẻo đường nó đi, Ta đều thấy cả,

nhưng Ta sẽ chữa nó cho lành,

sẽ dẫn nó đi và cho nó đầy tràn an ủi;

còn những kẻ khóc thương nó,

 19Ta sẽ làm cho môi miệng chúng hoan ca:

“Bình an! Bình an cho khắp xa gần!

ĐỨC CHÚA phán: Ta sẽ chữa lành cho nó.”

 20Nhưng phường gian ác như biển động không thể lặng yên,

sóng nước cuộn lên những bùn và cặn.

 21Thiên Chúa của tôi phán:

“Phường độc ác gian tà không được hưởng bình an.”

🌸 🌸 🌸

Bản văn Kinh Thánh được dùng theo bản dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ