Ngôn sứ I-sai-a can thiệp lần đầu tiên

 1Thời vua A-khát, con vua Giô-tham, cháu vua Út-di-gia-hu, trị vì Giu-đa, thì vua A-ram là Rơ-xin, và vua Ít-ra-en là Pe-các, con ông Rơ-man-gia-hu, lên đánh Giê-ru-sa-lem, nhưng không thể tấn công được. 2Người ta báo tin cho nhà Đa-vít rằng: “A-ram đã đóng quân ở Ép-ra-im.” Bấy giờ lòng vua cũng như lòng dân đều rung động như cây rừng rung rinh trước gió.

 3ĐỨC CHÚA phán với ông I-sai-a: “Ngươi hãy cùng với Sơ-a Gia-súp, con ngươi, ra đón vua A-khát ở cuối kênh dẫn nước của hồ trên, phía đường dẫn tới cánh đồng Thợ Nện Dạ. 4Ngươi hãy nói với nhà vua: “Ngài hãy coi chừng, cứ bình tĩnh, đừng sợ, chớ sờn lòng trước hai cái đầu que củi chỉ còn khói đó, trước cơn giận sôi sục của Rơ-xin, vua A-ram, và của người con Rơ-man-gia-hu. 5Vì A-ram cùng với Ép-ra-im và người con Rơ-man-gia-hu đã mưu tính hại ngài và nói: 6“Ta hãy lên đánh Giu-đa, làm cho nó khiếp sợ ta, và đặt con ông Táp-ên làm vua ở đó.”

 7ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng phán thế này:

Chuyện đó sẽ không xảy ra, sẽ không có,

 8vì đầu của A-ram là Đa-mát, đầu của Đa-mát là Rơ-xin.

Sáu mươi lăm năm nữa

Ép-ra-im sẽ tan tành, không còn là một dân.

 9Đầu của Ép-ra-im là Sa-ma-ri,

đầu của Sa-ma-ri là con của Rơ-man-gia-hu.

Nếu các ngươi không vững tin,

thì các ngươi sẽ không đứng vững.

Can thiệp lần thứ hai

 10Một lần nữa ĐỨC CHÚA phán với vua A-khát rằng:

 11“Ngươi cứ xin ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa của ngươi

ban cho ngươi một dấu

dưới đáy âm phủ hoặc trên chốn cao xanh.”

 12Vua A-khát trả lời:

“Tôi sẽ không xin, tôi không dám thử thách ĐỨC CHÚA.”

 13Ông I-sai-a bèn nói: “Nghe đây, hỡi nhà Đa-vít!

Các ngươi làm phiền thiên hạ chưa đủ sao,

mà còn muốn làm phiền cả Thiên Chúa của tôi nữa?

 14Vì vậy, chính Chúa Thượng sẽ ban cho các ngươi một dấu:

Này đây người thiếu nữ sẽ mang thai, sẽ sinh hạ con trai,

và đặt tên là Em-ma-nu-en.

 15Con trẻ sẽ ăn sữa chua và mật ong

cho tới khi biết bỏ cái xấu mà chọn cái tốt.

 16Vì trước khi con trẻ biết bỏ cái xấu mà chọn cái tốt,

thì đất đai của hai vua mà ngài khiếp sợ đã bị bỏ hoang.

 17ĐỨC CHÚA sẽ đem lại cho ngài, cho dân ngài, cho thân phụ ngài

những ngày như chưa từng có,

kể từ khi Ép-ra-im tách khỏi Giu-đa (vua nước Át-sua).”

Báo trước cuộc xâm lăng

 18Đến ngày đó, ĐỨC CHÚA sẽ huýt ruồi

ở tận cùng các kinh rạch Ai-cập, và huýt ong ở đất Át-sua.

 19Chúng sẽ đến và tất cả sẽ đậu

trong các thung lũng sâu, các kẽ đá

trong mọi bụi gai và mọi đồng cỏ.

 20Ngày đó, Chúa Thượng sẽ dùng dao cạo

thuê bên kia Sông Cả –vua nước Át-sua-

mà cạo đầu và lông chân;

cả râu, Người cũng xén.

 21Đến ngày đó,

mỗi người sẽ nuôi một con bò cái tơ và hai con chiên;

 22vì chúng cho quá nhiều sữa, nên người ta sẽ ăn sữa chua;

vì mọi kẻ còn lại trong xứ sẽ ăn sữa chua và mật ong.

 23Đến ngày đó, mọi nơi có ngàn gốc nho đáng giá ngàn bạc,

sẽ chỉ có gai góc và bụi rậm.

 24Vào đó, người ta sẽ phải mang cung và tên,

vì toàn xứ sẽ chỉ có gai góc và bụi rậm.

 25Tất cả mọi núi đồi mà người ta vẫn thường cuốc xới,

bạn sẽ không đến đó nữa, vì sợ gai góc và bụi rậm:

đó sẽ là nơi thả bò và nơi chiên cừu giẫm nát.

🌸 🌸 🌸

Bản văn Kinh Thánh được dùng theo bản dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ