Hạch tội Tia

 1Năm thứ mười một, ngày đầu tháng, có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng:

 2Hỡi con người, vì Tia đã nói

chống lại Giê-ru-sa-lem:

“A ha!

Cửa của các dân đã tan nát;

đến lượt ta phú túc,

còn nó phải tan hoang”,

 3nên Chúa Thượng

là ĐỨC CHÚA phán thế này:

Ta sẽ trừng phạt ngươi, hỡi Tia,

sẽ làm cho nhiều dân tộc

nổi lên chống lại ngươi

như biển khơi dậy sóng.

 4Chúng sẽ triệt hạ

tường luỹ thành Tia,

sẽ phá huỷ các tháp;

còn Ta sẽ quét bụi khỏi thành

và biến nó ra núi đá trọc.

 5Nó sẽ thành chỗ phơi lưới,

giữa biển khơi,

bởi vì chính Ta đã phán,

sấm ngôn của Chúa Thượng

là ĐỨC CHÚA.

Nó sẽ là mồi ngon cho các dân tộc.

 6Các con gái của nó

đang ở ngoài đồng

sẽ bị gươm tàn sát;

bấy giờ, chúng sẽ nhận biết

chính Ta là ĐỨC CHÚA.

 7Quả vậy, Chúa Thượng

là ĐỨC CHÚA phán thế này:

Đây, từ phương bắc,

Ta sắp dẫn đến Tia

Na-bu-cô-đô-nô-xo,

vua Ba-by-lon, vua các vua,

cùng với ngựa,

chiến xa và kỵ mã,

một đoàn lũ

và một đám dân đông đảo.

 8Các con gái của ngươi

đang ở ngoài đồng,

nó sẽ dùng gươm tàn sát.

Nó sẽ đắp chiến luỹ, đắp ụ,

và dựng thuẫn chống lại ngươi.

 9Nhắm vào các tường luỹ

của ngươi, nó sẽ đặt máy phá

và dùng máy móc

triệt hạ các tháp canh.

 10Ngựa của nó hàng hàng lớp lớp

tung bụi che phủ ngươi;

nghe tiếng vó câu,

tiếng xe và xe trận,

các tường luỹ của ngươi

rung chuyển

khi nó tràn vào

các cửa thành ngươi,

giống như người ta vào thành

đã bị chọc thủng.

 11Nó cho vó ngựa giẫm nát

mọi đường phố của ngươi,

dân của ngươi,

nó dùng gươm sát hại;

các bia đá oai hùng của ngươi,

nó quăng xuống đất.

 12Của cải ngươi sẽ bị cưỡng đoạt,

hàng hoá của ngươi,

thiên hạ lấy đem đi;

tường luỹ của ngươi

sẽ bị phá huỷ,

nhà cửa sang trọng của ngươi,

người ta phá tan hoang,

đá, gỗ, bụi của ngươi

đều bị quăng xuống biển.

13Ta sẽ làm cho im bặt

tiếng ca vang của ngươi,

tiếng đàn của ngươi

cũng không còn nghe thấy nữa.

 14Ta sẽ biến ngươi

thành núi đá trọc;

ngươi sẽ thành chỗ phơi lưới,

ngươi chẳng còn

được tái thiết nữa,

vì chính Ta, ĐỨC CHÚA,

Ta đã phán,

sấm ngôn của Chúa Thượng

là ĐỨC CHÚA.

Bài ai ca khóc thành Tia

 15Chúa Thượng là ĐỨC CHÚA phán thế này với Tia: Nghe tiếng ngươi sụp đổ, cùng với tiếng rên la của đám thương vong và cảnh tàn sát rợn rùng xảy ra ở giữa ngươi, chẳng lẽ các hải đảo không run sợ? 16Bấy giờ, mọi thủ lãnh hải đảo sẽ xuống khỏi ngai, vứt áo choàng, bỏ y phục sặc sỡ và mặc lấy hãi hùng; chúng sẽ ngồi bệt xuống đất, kinh hãi liên hồi và sửng sốt về số phận của ngươi.

 17Chúng sẽ cất lên khúc ai ca khóc thương ngươi và nói với ngươi rằng:

Sao ngươi bị huỷ diệt,

biến mất khỏi biển khơi,

hỡi thành đô danh tiếng,

thành đô hùng cường trên biển cả,

cả thành lẫn dân cư

đã từng gieo kinh hãi

cho mọi dân trong miền.

 18Giờ đây, các hải đảo khiếp kinh

vào ngày ngươi sụp đổ;

các hải đảo hoảng hốt

vì thấy ngươi suy tàn.

 19Vì Chúa Thượng là ĐỨC CHÚA phán như sau:Khi Ta biến ngươi nên thành phố hoang tàn, giống như các thành không có người ở, khi Ta cho vực thẳm và ba đào biển cả nổi lên phủ lấp ngươi,20Ta hạ ngươi xuống với những người đã xuống vực sâu, về với dân đã thành người thiên cổ. Ta sẽ cho ngươi định cư trong miền đất thẳm sâu giống như chốn điêu tàn vạn cổ, với những người đã xuống vực sâu, để ngươi không còn được Ta cho về cư ngụ và hưởng ánh huy hoàng rực rỡ trong cõi nhân sinh. 21Ta sẽ biến ngươi thành đồ kinh tởm; ngươi sẽ không còn tồn tại. Người ta sẽ tìm kiếm ngươi, nhưng chẳng bao giờ còn thấy ngươi nữa, – sấm ngôn của Chúa Thượng là ĐỨC CHÚA.

🌸 🌸 🌸

Bản văn Kinh Thánh được dùng theo bản dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ