Job41

 1Này, hy vọng thắng nó chỉ là ảo mộng,

chỉ thấy nó thôi là đã rụng rời,

 2chẳng ai gan đến độ khiêu khích nó,

đối diện với nó, chẳng ai đứng vững.

 3Ai đến gần nó mà yên lành được?

Dưới gầm trời này, không có một ai!

 4Các phần chi thể của nó, Ta không nói đến làm sao được!

Sức mạnh vô song của nó, Ta sẽ kể ra.

 5Vạt áo trước của nó, ai dám vén lên,

áo giáp kép của nó, ai đã chui vào?

 6Hàm của nó, ai đã mở ra?

Chung quanh răng nó, toàn là kinh hãi.

 7Lưng của nó tựa lớp lớp khiên che,

dính chặt vào nhau như được đóng ấn.

 8Chúng xếp khít vào nhau, khiến gió không sao lọt qua nổi.

 9Chúng dính chặt vào nhau, thành một khối không thể tách rời.

 10Nó hắt hơi khiến toả ra ánh sáng,

mắt nó tựa ánh bình minh rạng ngời.

 11Miệng nó phóng ra những ngọn đuốc,

phun muôn ngàn tia lửa.

 12Từ lỗ mũi, khói bốc lên ngùn ngụt,

như chảo sôi sùng sục trên lò.

 13Hơi thở của nó đốt than đỏ rực,

lửa hồng từ miệng nó bốc lên.

 14Sức mạnh nó tụ lại nơi cổ,

kinh hoàng đi trước nó mở đường.

 15Thịt yếm nó dính lại với nhau,

nên rắn chắc, không sao lay chuyển.

 16Tim nó cứng như đá, chắc như phần dưới thớt cối xay.

 17Nó đứng lên, người hùng cũng run sợ, sóng cồn phải rút lui.

 18Có đâm trúng nó, lưỡi gươm cũng không xuyên thủng được,

mũi giáo, mũi lao hay mũi tên cũng thế.

 19Nó coi sắt như rơm, coi đồng như gỗ mục,

 20gặp cung nỏ cũng không chạy trốn,

coi đá phóng như thể cọng rơm.

 21Đối với nó, côn trượng chẳng khác gì rơm rạ,

tiếng lao rít chỉ khiến nó mỉm cười.

 22Dưới bụng nó là những mảnh sành nhọn,

trên đất bùn, nó duỗi dài như một cái trục lăn.

 23Nó khiến vực sâu sôi lên như nồi nước,

làm cho biển cả nên như lò đốt hương.

 24Nó để lại phía sau một luồng ánh sáng,

biến vực sâu thành mái đầu bạc.

 25Trên cõi đất này, nó có một không hai,

bẩm sinh nó không hề biết sợ.

 26Nó coi khinh những con vật khổng lồ,

nó là vua của muôn loài ác thú.

🌸 🌸 🌸

Bản văn Kinh Thánh được dùng theo bản dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ