Job31

Lời biện hộ của ông Gióp

 1Tôi đã kết ước với đôi mắt của tôi

là không nhìn ngắm một thiếu nữ nào.

 2Từ cõi trời cao, Thiên Chúa gửi gì xuống làm sở hữu,

từ chốn cửu trùng, Đấng Toàn Năng ban gì làm gia nghiệp?

 3Há chẳng phải tai hoạ cho đứa bất công

và bất hạnh cho kẻ làm điều dữ?

 4Đường tôi đi, lẽ nào Người chẳng thấy,

chân tôi bước, Người không đếm được sao?

 5Giả như tôi đồng hành cùng gian dối

và chân tôi dồn bước với điêu ngoa

 6thì Thiên Chúa cứ cân tôi trên bàn cân chính xác

và Người sẽ nhận thấy tôi toàn vẹn.

 7Nếu chân tôi đi trệch đường,

lòng chiều theo con mắt, và tay dính vết nhơ,

 8thì cái tôi gieo, người khác sẽ hưởng

và các mầm non tôi trồng đều bị nhổ đi.

 9Nếu tôi để lòng mê theo phụ nữ

hay rình rập ngoài cửa nhà tha nhân,

 10thì vợ tôi phải kéo cối xay cho người khác

và thân xác nàng bị người ta chiếm đoạt.

 11Đó quả là một tội tày trời, tội ác đáng trừng phạt.

 12Đó là ngọn lửa đốt tan âm phủ, thiêu rụi cả mùa màng của tôi.

 13Giả như tôi chà đạp quyền lợi

của tôi trai tớ gái đang tranh tụng với tôi,

 14thì tôi sẽ làm gì khi Thiên Chúa trỗi dậy,

khi Người tra hỏi, tôi đáp lại thế nào?

 15Đấng đã tạo ra tôi trong dạ mẹ

không phải là Đấng tạo ra nó hay sao?

Cũng một Thiên Chúa đã tạo ra chúng tôi hết thảy.

 16Phải chăng tôi từ chối ước vọng của người nghèo,

làm cho mắt goá phụ mỏi mòn vì trông ngóng?

 17Phải chăng tôi ăn bánh một mình,

không chia phần cho kẻ mồ côi?

 18Từ thuở thanh xuân, tôi đã nuôi nó như một dưỡng phụ

và đã hướng dẫn nó ngay từ lúc tôi lọt lòng mẫu thân.

 19Phải chăng tôi đã thấy một kẻ khốn cùng không áo mặc,

thấy một người nghèo không mền đắp,

 20mà họ lại không chúc lành cho tôi,

vì nhờ lông chiên của tôi mà được ấm?

 21Phải chăng tôi đã giơ tay đánh trẻ mồ côi,

vì biết mình được nâng đỡ nơi cổng thành?

 22Nếu thế thì đầu tôi phải lìa khỏi cổ

và cánh tay tôi phải đứt khỏi khuỷu tay.

 23Bởi vì tai hoạ của Thiên Chúa làm tôi kinh hãi,

tôi không thể đứng vững

trước oai phong của Người.

 24Phải chăng tôi lấy vàng làm bảo đảm

và nói với vàng ròng: “Ngươi là chốn an toàn của ta!”

 25Phải chăng tôi mừng vui vì có nhiều của cải,

vì tài sản do tay tôi làm ra?

 26Phải chăng tôi thấy ánh mặt trời rực rỡ

và vầng trăng lộng lẫy huy hoàng

 27mà lặng lẽ để cho lòng bị lôi cuốn

và đưa tay lên miệng mà hôn?

 28Nếu thế thì đó cũng là tội ác đáng trừng phạt,

vì tôi đã dám chối bỏ Thiên Chúa, Đấng ngự chốn trời cao.

 29Phải chăng tôi mừng vui khi kẻ thù lâm nạn,

và hoan hỷ khi nó gặp tai ương?

 30Không, tôi không để cho lưỡi tôi phạm tội,

không lấy lời nguyền rủa mà phó mặc hồn nó cho tử thần.

 31Phải chăng những người trong lều tôi đã chẳng nói:

“Ai là người không được cho ăn thịt thoả thuê?”

 32Người xa lạ không phải nghỉ đêm ở ngoài,

tôi đã mở cửa đón mời lữ khách.

 33Phải chăng tôi như hạng người che đậy tội ác của mình

và giấu giếm tội mình trong dạ?

 34Phải chăng vì sợ dư luận quần chúng

sợ bị các gia tộc khinh chê,

mà tôi lặng thinh không dám ra khỏi cửa?

 35Ôi, phải chi có người nghe tiếng tôi!

Đây là lời cuối cùng tôi nói, xin Đấng Toàn Năng trả lời cho tôi.

Còn bản cáo trạng kẻ thù tôi đã viết,

 36tôi sẽ mang trên vai, và đội như vương miện.

 37Tôi sẽ báo cho Người những bước chân của tôi

và tiến lại gần Người như một thủ lãnh.

 38Giả như đất của tôi kêu lên đòi báo oán,

và những luống đất cùng nhau khóc oà,

 39giả như tôi đã ăn quịt hoa màu ruộng đất,

lại làm cho chủ đất trút hơi thở cuối cùng,

 40thì thay vì lúa mì, gai góc sẽ mọc lên,

thay vì lúa mạch, cỏ dại sẽ nảy mầm.

Đến đây hết lời của ông Gióp.

🌸 🌸 🌸

Bản văn Kinh Thánh được dùng theo bản dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ