Bar04

 1Đức khôn ngoan

là huấn giới của Thiên Chúa ghi trong Sách Luật,

Luật tồn tại cho đến muôn đời.

Ai gắn bó với Lề Luật thì sẽ được sống;

còn ai lìa bỏ ắt sẽ phải chết.

 2Hỡi Gia-cóp, hãy quay trở về đón nhận Lề Luật,

hãy dõi theo ánh sáng của Lề Luật

mà tiến bước về chốn huy hoàng!

 3Vinh quang của ngươi, chớ nhường cho người khác,

đặc ân của ngươi, đừng trao cho dân ngoại.

 4Hỡi Ít-ra-en, chúng ta có phúc dường nào,

vì được biết những gì làm đẹp lòng Thiên Chúa!

III. GIÊ-RU-SA-LEM THAN VAN VÀ HY VỌNG

 5Can đảm lên nào, hỡi dân Ta!

Hỡi những kẻ mang danh Ít-ra-en!

 6Các ngươi có bị bán cho dân ngoại,

không phải là để bị diệt vong.

Các ngươi có bị trao cho quân thù

âu cũng vì đã chọc giận Thiên Chúa.

 7Quả thật, khi tế lễ cho ma quỷ thay vì cho Thiên Chúa,

các ngươi đã khiêu khích Đấng tạo dựng nên mình.

 8Thiên Chúa vĩnh cửu, Đấng nuôi dưỡng các ngươi,

các ngươi đành quên lãng;

còn Giê-ru-sa-lem, mẹ sinh thành các ngươi,

các ngươi làm cho mẹ phải buồn sầu;

 9buồn vì chứng kiến cơn thịnh nộ của Thiên Chúa

giáng xuống trên đoàn con, và mẹ đã than thở:

Hãy nghe đây, các thành lân cận của Xi-on,

Thiên Chúa đã giáng xuống trên tôi một nỗi buồn thê thảm.

 10Vì tôi đã thấy cảnh lưu đày

Đấng Vĩnh Hằng giáng xuống trên con trai con gái của tôi.

 11Xưa tôi vui mừng nuôi dưỡng chúng,

nay đành phải buồn sầu ứa lệ để cho chúng ra đi.

 12Chớ ai vui mừng vì thấy tôi goá bụa, bị mọi người bỏ rơi;

tôi phải sống đơn độc như thế này

chỉ vì con cái tôi phạm tội, lìa bỏ Lề Luật của Thiên Chúa:

 13Chúng không hay không biết huấn lệnh Người,

chẳng đi theo đường Người chỉ dạy,

chẳng bước theo đường nẻo, chẳng sống theo kỷ cương

phù hợp với sự công chính của Thiên Chúa.

 14Đến đây, hỡi các thành lân cận của Xi-on,

và hãy nhớ lại cảnh tù đày

Đấng Vĩnh Hằng giáng xuống trên con trai, con gái của tôi.

 15Nhằm trừng phạt chúng, Đức Chúa gửi đến một dân xa lạ,

một dân ngạo ngược, nói tiếng không ai hiểu,

già không nể, trẻ không thương.

 16Những đứa con trai yêu của bà goá đã bị dẫn đi xa,

bà chỉ còn trơ trọi một mình, mất luôn cả con gái.

 17Các con ơi, làm sao mẹ giúp các con bây giờ?

 18Đấng đã giáng tai hoạ xuống các con,

chính Người sẽ cứu các con khỏi tay thù địch.

 19Đi đi các con, đi đi thôi, mẹ đành phải ở lại một mình!

 20Mẹ đã cởi áo đẹp của lúc an vui thái bình,

khoác áo thô để van xin khẩn nguyện.

Suốt chuỗi ngày còn sống,

mẹ sẽ gào lên Đấng Vĩnh Hằng.

 21Can đảm lên nào, hỡi các con,

hãy cứ kêu lên cùng Thiên Chúa.

Chính Người sẽ giải thoát các con

khỏi quân bạo tàn, khỏi tay thù địch.

 22Mẹ trông đợi Đấng Vĩnh Hằng,

sẽ ban cho chúng con ơn giải thoát,

Người là Đấng Thánh đã ban cho mẹ niềm vui;

mẹ vui vì nghĩ đến lòng thương xót,

Đấng Vĩnh Hằng, Vị Cứu Tinh của chúng con

sắp đem đến cho chúng con.

 23Nước mắt rưng rưng, lòng buồn tê tái, mẹ đành để các con ra đi.

Nhưng Thiên Chúa sẽ đưa các con về với mẹ,

mẹ con mình sẽ mãi mãi vui sướng hân hoan.

 24Hôm nay đây các thành lân cận của Xi-on

nhìn thấy các con đi lưu đày,

thì chỉ mai này thôi, cũng chính chúng

sẽ thấy các con được Thiên Chúa cứu độ.

Trong ánh sáng huy hoàng, trong vinh quang rực rỡ,

Đấng Vĩnh Hằng sẽ ban ơn cứu độ cho chúng con.

 25Các con ơi, hãy kiên tâm chịu đựng

cơn thịnh nộ Thiên Chúa đổ xuống các con.

Ngươi đã bị quân thù khủng bố,

nhưng ngươi sẽ sớm thấy nó tan hoang,

nó sẽ bị ngươi đạp đầu đạp cổ–.

 26Những đứa con tôi nâng niu chiều chuộng

nay bước lê trên đường sỏi đá.

Chúng khác chi đàn vật

bị quân thù đánh cướp, bắt đem đi.

 27Các con ơi, can đảm lên nào!

Hãy cứ kêu lên cùng Thiên Chúa,

vì Đấng đã giáng hoạ sẽ lại nhớ đến các con.

 28Xưa các con chỉ nghĩ đến chuyện xa lìa Thiên Chúa,

thì một khi trở về,

các con phải nỗ lực gấp mười mà tìm kiếm Chúa.

 29Vì Đấng đã giáng hoạ xuống các con,

chính Người sẽ giải thoát mà ban cho các con niềm vui vĩnh cửu.

 30Giê-ru-sa-lem, can đảm lên nào:

Đấng đã đặt tên cho ngươi sẽ mang lại cho ngươi niềm an ủi.

 31Khốn cho những kẻ hành hạ ngươi,

và vui sướng vì ngươi sụp đổ!

 32Khốn cho các thành phố và đô thị

đã bắt con cái ngươi phải làm tôi!

Khốn cho thành cướp đoạt con cái ngươi!

 33Nó đã vui mừng thấy ngươi sụp đổ,

đã sung sướng vì ngươi suy vong;

cũng vậy, nó sẽ phải buồn phiền đau đớn,

khi chính nó trở nên đống hoang tàn.

 34Ta sẽ cất đi, không cho nó hưởng

niềm vui của một đô thị đông dân;

nó đã từng kiêu căng ngạo ngược,

thì rồi ra phải ủ dột buồn sầu.

 35Vì lửa của Đấng Vĩnh Hằng trút xuống

sẽ thiêu đốt nó ngày này qua ngày nọ;

và năm này qua năm khác,

nó sẽ thành sào huyệt của quỷ ma.

 36Hãy hướng về phía đông, Giê-ru-sa-lem hỡi,

và nhận ra niềm vui đang đến,

niềm vui Thiên Chúa gửi cho ngươi.

 37Những đứa con ngươi đã để ra đi, này chúng đang tiến về;

từ đông sang tây, chúng tụ họp lại,

và tiến về theo lệnh của Đấng Thánh,

hân hoan vì được vinh quang Thiên Chúa ở cùng.

🌸 🌸 🌸

Bản văn Kinh Thánh được dùng theo bản dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ