Thánh Vịnh 102
Tv 102 (101) Lời than van rên siết trong cảnh gian truân *
1Lời cầu của kẻ gặp khốn khó. Trong cơn cùng khốn, người này dâng lời than vãn trước ĐỨC CHÚA.
2Lạy CHÚA, xin nghe lời con cầu khẩn,
tiếng con kêu, mong được thấu tới Ngài.
3Buổi con gặp gian truân, xin Ngài đừng ẩn mặt,
trong ngày con cầu cứu, xin Ngài lắng tai nghe
và mau mau đáp lời.
4Vì đời con: tháng ngày tan thành khói,
xương tuỷ nóng ran như hoả lò.
5Tim héo hắt tựa hồ cỏ giập,
nên chẳng còn tưởng đến miếng ăn.
6Vì con những kêu gào rên rẩm
mà thân thể chỉ còn da bọc xương.
7Con chẳng khác bồ nông miền sa mạc,
tựa như cú vọ chốn hoang tàn.
8Suốt năm canh trằn trọc,
phận như chim lạc đàn đậu mái hiên.
9Quân thù địch cả ngày phỉ báng,
giận điên lên, chúng nguyền rủa thân này.
10Ăn tro trấu đã thành cơm bữa,
nước mắt hoà nước uống thường khi.
11Vì Chúa nổi trận lôi đình, ra oai nộ khí,
nhấc con lên, rồi quẳng ra xa.
12Ngày tháng đời con: chiều tà bóng ngả,
tấm thân này: cỏ úa vàng khô.
13Nhưng lạy CHÚA, muôn đời Ngài ngự trị,
trải bao thế hệ, thiên hạ nhắc đến Ngài.
14Chính Ngài sẽ đứng dậy và thương xót Xi-on,
vì nay đã đến thời thi ân giáng phúc.
15Bề tôi Ngài lưu luyến đá tường thành sụp đổ,
lòng những xót xa nhìn đống tro tàn.
16Bấy giờ chư dân sẽ sợ uy danh CHÚA,
mọi đế vương hoàn cầu uý kính Ngài vinh hiển.
17Vì CHÚA sẽ xây dựng lại Xi-on,
sẽ xuất hiện quang vinh rực rỡ.
18Người đoái nghe dân bị bóc lột kêu cầu,
chẳng khinh thường lời họ nguyện xin.
19Điều này phải ghi lại cho đời sau được biết,
dân hậu sinh phải ca tụng CHÚA TRỜI.
20Vì CHÚA đưa mắt từ toà cao thánh điện,
từ trời xanh đã nhìn xuống cõi trần,
21để nghe kẻ tù đày rên siết thở than
và phóng thích những người mang án tử.
22Rồi ra, ở Xi-on, người người sẽ rao truyền danh thánh CHÚA,
tại Giê-ru-sa-lem, ai nấy ngợi khen Người,
23khi mọi nước mọi dân
tập trung về để thờ phượng CHÚA.
24Chúa làm tôi kiệt lực giữa đường đời,
tuổi thọ tôi, Người rút ngắn lại.
25Con nói: lạy Thiên Chúa của con,
Ngài là Đấng vạn đại trường tồn,
xin đừng cất mạng con giữa cuộc đời dang dở.
26Xưa Chúa đã đặt nền trái đất,
chính tay Ngài tạo tác vòm trời.
27Chúng tiêu tan, Chúa còn hoài,
chúng như áo cũ thảy rồi mòn hao.
Ngài thay chúng khác nào thay áo,
28nhưng chính Ngài tiền hậu y nguyên;
tháng năm Ngài vẫn triền miên.
29Con cháu bề tôi sẽ an cư lạc nghiệp,
và dòng giống tồn tại trước nhan Ngài.
🌸 🌸 🌸
- Psa101
- Psa102
- Psa103
- Psa104
- Psa105
- Psa106
- Psa107
- Psa108
- Psa109
- Psa110
- Psa111
- Psa112
- Psa113
- Psa114
- Psa115
- Psa116
- Psa117
- Psa118
- Psa119
- Psa120
- Psa121
- Psa122
- Psa123
- Psa124
- Psa125
- Psa126
- Psa127
- Psa128
- Psa129
- Psa130
- Psa131
- Psa132
- Psa133
- Psa134
- Psa135
- Psa136
- Psa137
- Psa138
- Psa139
- Psa140
- Psa141
- Psa142
- Psa143
- Psa144
- Psa145
- Psa146
- Psa147
- Psa148
- Psa149
- Psa150